Sài Gòn những ngày cuối mùa mưa thất thường quá, hết sáng nắng chiều mưa rồi lại sáng mưa chiều nắng. Công việc cùng với sự thất thường của thời tiết làm nó mệt mỏi. Hôm nay cũng vậy, nó vội ăn cơm để bắt đầu công việc vào lúc 1 h, dắt chiếc xe đạp mới toang cùng với cái cặp xình xoàng. Nó lên xe và căm đầu cắm cổ chạy te te để đến chỗ làm đúng giờ. Buổi trưa, đoạn đường Mobifone thật là dễ sợ, đoạn đường này vốn rộng và ít xe qua lại càng khoát lên mình cái vẻ u ám vốn có. Nó có cảm giác bất an, hình như là có một cái bóng ma đang đuổi theo mình thì phải. Nó chỉ đinh ninh vậy, bỗng Kezzzzzz! Thì ra k phải là bóng ma gì cả, mà một thèng cùi bắp nào đó đuổi theo mình nãy giờ. Nhìn trước mặt mình là một tên, hơi ốm ốm, mặt thì đen đen, người toát lên một cái vẻ ngu ngu và hai lúa,...Nói chung cái tướng giống như Tào Tháo bị lột hết quần áo trước 3 quân tướng sĩ
Hắn: E chú mày!
Nó: Daaaaaaa., có gì không anh?
Hắn: Chú mày có bệnh tật gì không?
Nó: dạ, em mới ra trường, chưa đi khám bệnh nên k biết là có bệnh tật gì không nữa?
Hắn: thế chú có biết sida là gì không?
Nó: da. da. em biết?
Hắn: Lúc nãy thấy mày đi ngang qua khúc cua kia, anh đã định đâm chú mày rồi. Nhưng nghĩ lại thấy chú mày còn trẻ nên anh mới hỏi lại. Thế chú mày có biết dao là gì không? ( Nó:dạ em biết)
Nói rồi hắn mở cút áo ra, quả thật là mình hắn đầy dao ( xương sườn đấy ) và có một con dao thái lan chắc cũng qua mấy đời sử dụng. Nếu mà có mang để cắt dưa leo cũng sợ không đứt. Sau đó hắng cài nút áo lại và nói tiếp:
Hắn: chú mày có biết con dao này đã dính máu SiDa không, anh mà làm một phát là tương lai chú mày giống như tình hình tài chính Mỹ.
Nó: da. daaaaaa
Nó sợ quá, lần đầu tiên trong đời nó gặp cái chuyện như thế này, cũng may là nó còn bình tĩnh để k bị tè ra quần. Nhớ những ngày trước, nó cầm côn đi khắp bãi biển mà không ai dám làm gì, thế mà giờ đây nó giống như là chú chym non trước miệng đại bàng. Đúng là như người ta nói, rừng nào có gà nấy.
Hắn: Hôm trước tại sao mày đánh thằng em của anh, nó bảo là bị một thằng mang cái cặp đen đen và chạy chiếc xe đạp đánh.
Nó: daaaaaaaa, em mới vào SG, có quen biết ai đâu mà đánh.
Hắn: thế thì được rồi, bây giờ chú mày theo anh vào hẻm kia để cho thằng em anh nó xem mặt đối chứng.
Tuy là bị xanh mặt nhưng nó cũng chợt hiểu ra điều gì, nếu mà nó vào hẻm kia thì chắc là không còn đường để chạy. Thế là nó lên liền "nổ máy" cấm đầu đạp xe mà chạy, vì trên đường cũng có người đi nên thằng kia chỉ cũng chỉ biết rà rà xe theo mà thui
Đến chỗ làm, nó thật sự hoang mang và chẳng thể nào làm việc được cả. Nó rút số tiền 700k của mình có được gửi cho học trò giữ dùm. Và đạp xe đạp đi đường khác về nhà.
Đến tối mà nó vẫn còn thấy sợ, nó gọi điện cho thàng bạn của mình đến chở đi đến trường. Và kể cho nó nghe đầu đuôi câu chuyện. Sau khi dạy xong, nó cùng với đứa bạn đến nhà học trò lấy lại số tiền mà đã gửi. Đến giờ thì nó cảm thấy thật nhục nhã, cái thằng cùi bắp đó nếu mà solo với nó thì chắc nó đập cho tương lai như thị trường tài chính Thái Lan 97 luôn chứ đừng nói giỡn. Nó là đai đen Vovinam, trợ lý huấn luyện viên 3 năm học đại học. Hơn thế nữa, trong cặp nó còn có cả một cây côn có thể giếc chục con tê giác. Thế mà nó lại sắp tè ra quần vì một cái thèng ranh con miệng mới hết mùi sửa hồi sáng. Nó thề, nếu gặp lại thàng đó nó sẽ cho một trận.
Nhìn vào đó, các bạn có thể biết được tại sao Việt Nam thắng Mỹ trong chiến tranh, mặc dù Mỹ có thể đè nát 101 Việt Nam. Cũng giống như thằng cùi bắp kia thui, liều liều và liều mạng. Đó là nguyên lý của sự chiến thắng ^^!
( Tôi cam đoan những tình tiết và nội dung câu chuyện trên là hoàn toàn có thật, tôi đã dùng lệnh Ctr+C và Ctr+V để diễn tả nguyên bản từng nội dung hội thoại và diễn biến tâm lý).
Câu chuyện được trích từ :
Source: Huỳnh Kim Truyện
Biệt danh: Gà ( ngày xưa là đại ca cầu cháy )
Ngành nghề chuyên môn: nhà phân phối và bán lẻ ( distributor and retailer) - chuyên gia bỏ sỉ