Nhu da hua, hom nay toi post len blog lop minh nhung bai tho duoc goi chung mot tua "Tho sau em". Doc lai mot minh cang them buon, chi bang de anh em doc cung minh, cung la nhung phut suy tu, lang dong...
Những bài thơ sáng tác khi đã không còn em
"Em đến với tôi bất ngờ như ảo ảnh
Bóng hình em níu chặt trái tim tôi
Chẳng vô lý, chẳng bất ngờ qúa đổi
Một ngày kia em xa, xa thật xa
Tôi biết rằng mình đã yêu em
Đã chết con tim đâu chỉ một lần dang dở
Đã dành trọn đời ngỡ chỉ để yêu em
Em đến, em đi, xa và mãi mãi
Một ngày nào, em sẽ lại đến bên tôi?"
Ban đầu câu cuối là :”Một ngày nào ta còn nhớ tên nhau?”, nhưng khi viết lại những dòng này tôi biết rằng chúng tôi chẳng thể nào quên được nhau. Có chăng chỉ là tình cảm đã không còn đủ để sống bên nhau… Thôi thì đổi lại, vì thật sự trong lòng tôi vẫn mong muốn một ngày nào đó em sẽ lại về bên tôi êm đềm trong yêu thương thưở nào.
09 – 08 - 2007 Một ngày trước kỉ niệm 4 năm ngày hai đứa quen nhau
NỬA CƠN MƠ
"Có lẽ rằng chỉ một nửa cơn mơ
Khi ta gặp nhau, nhiều bỡ ngỡ
Yêu nhau đó và quên nhau vội quá
Một tháng xa rời… mọi chuyện khác xưa?
Khi ta yêu lòng không dám ngỏ
Giờ nếu xa nhau liệu có mở lời
Bốn năm qua đi những vết thương càng thêm nhức nhối
Giữa những khoảng trầm bao khoảnh khắc lung linh
Đã mệt mỏi, đã nghĩ suy, có lẽ, đã thử nằm dưới mộ
Làm sao hiểu được thế nào một chữ yêu?
Xưa ta nghĩ yêu là nhớ mong khắc khoải
Là đợi chờ giây phút bên nhau
Ta mãi mê yêu khi dòng đời trôi chảy
Đẩy đời ta sang con dốc gập ghềnh
Hãy giữ giùm ta lòng tin đánh mất
Chân đã mỏi… dừng chốn hoang sơ ban đầu."
Một buổi tối trăng đẹp của tháng trước, nơi ấy, giờ ấy chẳng biết em có ngắm trăng cùng tôi, ôi, cái thuở ôm điện thoại nói chuyện dưới trăng, mây mờ ảo, cái thuở tán chuyện linh tinh khi bên dưới nhà nước lụt đang lên … đã xa rồi …
TRĂNG CỦA EM…
"Có bao giờ em nghĩ đến anh không?
Tình yêu ngày xưa của em đó
Trăng 16 tròn đầy ngày xưa em ví
Hạnh phúc đầu đời ta đã tìm thấy nhau
Cũng chẳng ai biết vì đâu ….
Để giờ đây chỉ mình anh ngồi khóc
Nhớ thương hoài, hình bóng người một thưở xa xưa
Đã uống cạn ly rượu tình mặn đắng
Đã nếm hết mùi hạnh phúc, chia ly
Đã từng không nhớ nhung,..
Không khắc khoải…
Giờ đây, tôi nhớ em đến chạnh lòng
Ở nơi ấy, giờ này, em có biết trăng lên?"
Ừm, một đêm, một mình trong căn phòng quạnh vắng, không có tiếng nói cười của mấy thằng bạn, không có tiếng bàn phím máy tính lạch cạch, tôi lại nhớ em…
MUỐN
Tôi muốn quên em, ôi … sao nhớ thế
Tôi muốn yêu em nhưng rồi … em đã xa
Tôi muốn ôm em … cho lòng thôi trống vắng
Tôi muốn hôn em … mang nhựa sống tràn về
Tôi muốn đi bên em … và lắng nghe gió gọi
Tôi muốn ngắm em … cho vơi bao nhớ nhung
Tôi muốn đọc em nghe … những bài thơ vừa viết
Tôi muốn ngồi cạnh em … nghe sóng vỗ rì rào
Tôi muốn cõng em đi như ngày xưa … trên bãi cát trắng
Tôi muốn đón đưa em … trên những lối em về
Tôi muốn hát em nghe “Bài không tên” em vẫn thích
Tôi muốn che em … và mình ướt trong mưa
Tôi muốn nghe em nói yêu tôi … như thuở trước
Tôi muốn hét lên để em … mãi mãi biết rằng
Tôi vẫn yêu em…"
Con day la nhung bai tho lien qua den mot chu "Mong", toi mao muoi duoc dat ten la "Mong tho", mot chut thoang qua ma toi muon giu lai cho minh, hoac moi nguoi co the thay trong do mot chut gi nhe nhang, dang quy nhung mong manh, va vi le do, nhung bai tho nay cung la di vang, du khong he xa...
“Cát trầm ngâm lặng lẽ đời cô độc
Sóng cuốn tràn bờ trắng xóa nỗi niềm riêng…
Gió xuân đến mang theo nụ cười nhỏ
Một phút lặng im nghe sóng vỗ dưới chân người.”
“Cát lặng lẽ nhưng đời không cô độc
Sóng sẽ về vỗ bờ cát yêu thương
Rồi con sóng sẽ hòa vào trong cát
Để tiếng rì rào sóng mãi còn vang”
“Khô cằn và nóng bỏng…
Dữ dội và dịu êm
Cát là đắng trong đời
Sợ rằng…
Sóng vỡ tan
Ơi!
Con sóng hiền hòa
Sóng dịu dàng quá đỗi
Sóng êm đềm quá đổi
Sóng sẽ bơ vơ
Sóng sẽ tủi hờn,
Vỗ gành đá không tên
Nếu lỡ mai
Mộng đẹp cách chia …”
“ Dẫu biết rằng như thế
Rằng sóng là vỡ tan
Và sóng sẽ lại đi
Bỏ lại bờ cát trắng
Bờ cát lại phẳng lặng
Cát vẫn đợi sóng về
Những con sóng yêu thương
Ngày xưa không còn nữa
Sóng đi không trở lại
Nhưng cát mãi đợi chờ
Và vẫn sẽ đợi chờ”
“Con sóng nào vỗ bờ cát năm xưa
Nay ra đi để cát buồn vời vợi?
Hay hôm nay do bão mưa nhiều
Em đợi chờ một con sóng mang theo …”
“ Sóng mang em theo…
Nhưng lại vùi em vào đáy biển
Bỏ lại đời cô độc một mình em
Để muôn đời cát mãi chìm sâu
Và em mong một ngày bão lại đến
Trả em về với bến bờ xưa…”
“Em sẽ về với bến bờ xưa
Và đợi chờ con sóng ngày xưa ấy
Anh là bão mang em về đất mẹ
Và chỉ một lần, để mãi cách xa…
Em là cát đợi chờ
Và con sóng ấy là của ngày xưa…?”
“ Nhưng con sóng ngày xưa ấy
Chẳng bao giờ trở lại phải không anh?”
“Nếu một ngày mối tình đầu trở lại
Con sóng này em sẽ trả về đâu?
Em có đợi chờ lời thương yêu thưở trước
Dẫu bên em con sóng cứ vỗ mãi đêm ngày?”
“Em sẽ không đợi con sóng ngày xưa ấy
Bởi vì sóng chẳng trở lại đâu anh”
“Nếu anh muốn hiểu thì em sẽ nói
Rằng sóng kia chính là anh đó
Em tưởng như sẽ không còn gặp lại
Sóng ngày xưa, sóng gặp gỡ lần đầu
Bỏ lại bờ cát xưa một nỗi niềm luyến lưu”













